Sunday, January 27, 2013

lời thì thầm - jan. 27, 2013





Trở lại nét lần này, tôi không biết mình còn có lãng mạn nổi nữa không . Cuộc sống của tôi từ ngày đi ở ấn , nó bình an, phẳng lặng đến nổi có đôi lúc tôi muốn phá vỡ bức tường quanh mình mà chạy đi tìm sóng gió .

Ai đó bảo bình yên là hạnh phúc . Mà tôi thì có thèm hạnh phúc gì của thế gian này chứ ...! Ừ thì nói cho oai, nghĩ cho thoả, chứ lòng tôi chắc cũng chẳng dám dấn thân vào cuộc phiêu lưu nào  ....mà có dám thì sức cũng đã tàn, chân cũng đã mỏi .

Ngày ngày tôi trò chuyện cùng chị, đêm đêm tôi nhớ về thời qua để tìm chữ giải khuây .

Chợt anh , một thời quậy phá, chắc cũng như tôi ẩn mình trong đời sống thực tế ...., anh gởi cho tôi những đoạn thư rất ngắn, cũng chỉ để hỏi xem bên tôi ngày mưa hay nắng ..., tôi buồn buồn, nên xúi anh ngắm mây, nghe gió ...! Tôi rảnh đến nổi viết cho anh những dòng chữ lãng mạng nhất mà tôi nghĩ chắc anh sẽ phải phì cười nếu đọc phải ...! Tôi muốn biết, tâm hồn của tôi có còn như xưa, tôi muốn biết ...trái tim của anh có còn động đậy ...!

Mỗi ngày một bức thư, mỗi ngày một dòng nh ...!

Chợt một ngày tôi nhớ anh đến lạ ...! Nhớ đến nổi tự tôi cũng không hiểu vì sao mình nhớ ...

Có đêm tôi viết một loại thơ tình, chẳng gì là hay, nhưng ý tràn lấy ý ..chữ rơi đầy trong trang viết của tôi ...!

Không biết cái thứ này có phải tình yêu không nhỉ ....!

Nhưng rồi cái gì cũng trôi đi ...lòng tôi dịu lại ...! Anh lại bận bịu với đời thường cơm áo ...Trái tim tôi tự dưng khép lại .....Ngọn gió mùa đông không biết đã đẩy tình tôi về hướng nào ....

Tôi trở về với bình yên của đời thường ....còn anh ...?


diên vỹ
jan. 27, 2013




nợ giấc mơ hoang





Có còn không em - cháy bỏng bờ môi hôn
Anh khao khát - nửa hồn vùi sa mạc
Bàn tay đau quờ tìm trong gió cát
Em ở đâu sao mật ngọt vẫn còn đây ?
                  hãy trả cho nhau - Kiều Giang

anh khao khát gì ở nụ môi hôn
da thịt đó sẽ trở về cát bụi
em tìm mãi giữa trần gian tăm tối
chút dư hương một thuở xao lòng

anh mong gì ở những có - không
đời lắm lúc chẳng tìm ra lối thoát
thiên hạ vẫn đua nhau đi về phía trước
có hay đâu sau lưng đã đánh mất mình

vẫn là anh giữa trần thế lặng thinh
khơi dậy trong em ngọn lửa lòng cháy bỏng
sẽ đốt đời nhau trong ảo mộng
hay chơi vơi ta lạc giữa trầm luân

vẫn là anh bình lặng giữa thế nhân
em vẫn đó chạm bàn tay không tới
đời vẫn ngang qua, những cuộc tình không mong đợi
em nợ người, ....hay nợ giấc mơ hoang

diên vỹ
jan. 27 , 2013

Saturday, January 26, 2013

con đường ngõ tối







em không thèm trở lại nữa đâu
con đường ấy mưa nhiều hơn nắng
vòng tay anh không đủ ấm
nửa cho người,
nửa cho vạn vật xung quanh

có hay sao tình yêu giữa em - anh
hay tất cả chỉ là phút giây ngộ nhận
một chút xao lòng để rồi lận đận
con tim mình tự mâu thuẫn với nhau

có bao giờ anh thật yêu đâu
trong câu chữ chứa nhiều dấu ái
em lại chẳng nhận ra mình trong đấy
trái tim anh chổ trống chẳng còn dư

em không còn lệ mắt để ưu tư
tim chay đá, không còn nghe thấy nhói
con đường đó mưa ngập đầy ngõ tối
em trở về e chạm phải cơn đau

diên vỹ
jan. 26, 2013






Friday, January 25, 2013

hư ảo tình em





rồi em cũng hoá thành sương khói
cát bụi trần gian xóa cuộc đời
em đi về phía không nắng gió
hẹn ước ngày xưa vứt ngoài khơi

hôm qua em sống mà tim chết
hồn trở về đây gặp lại người
chừng như kỷ niệm thành hư ảo
lật nửa trang đời lệ đã rơi

ừ thôi, không nhắc ngày xưa nữa
cái thời cứ ngỡ đã rất yêu
hoá ra nhân thế sầu đến vậy
gót mỏi, chân mòn, vẫn đìu hiu

rồi em cũng sẽ tan thành nước
hoà theo hơi thở của cuộc đời
tình em đâu đã cao hơn núi
còn biết lấy gì sánh biển khơi ...!

diên vỹ
jan. 25, 2013






thứ sáu ngày 25-01-2013




Cái máy vi tính yêu quí nhất của tôi đã hiên ngang tử trận .., mà không, nó chỉ vừa mới bị thương, đang còn hấp hối , chứ chưa có vào sọt rác liền được .

Thế là cuộc sống lang thang trên nét vào những phút rảnh của tôi tự nhiên bị đảo ngươc. Cả tôi cũng tự nhiên không được vui !

Hôm qua, tôi cũng nhận được dòng tin nhắn của chị bảo niềm vui duy nhất của chị cũng bị tước đoạt, đó là chiếc máy vi tính thời Bảo Đại (như lời sư phụ nói ) đã không từ giả mà đi ...! Gặp chị tôi hỏi :

- Thế bà có phải có cảm giác buồn đến độ ...không còn thiết vào làm cái gì phải không ?

Chị gật đầu cười khanh khách ...!

Nói cho vui, chứ cũng không đến nổi, nhưng thật lòng mà nói, khi không máy tính mình dùng thường ngày mà tự nhiên hỏng thèm mở lên được thì buồn lắm chứ bộ chuyện giỡn chơi sao . Đừng nói với tôi là thời xưa người ta hong có gì mà vẫn sống nghen. Tôi xin đính chính lại, đó là thời xưa, còn tôi thì đang hiện diện ở cái thời ngày nay, cái thời chỉ cần dùng con chuột là có thể biết hầu như mọi thứ ...(giả thật lẫn lộn ) trên thế giới hư và thực này ....Nghe oai lắm không ?

Thấy tôi buồn . Anh cậm cụi sửa cho tôi chiếc máy cũ mèn này . Cả việc chơi game cũng bị tắt lên tắc xuống , buồn ghê gớm .  Xong nhân lúc lang thang trên nét, thấy người ta làm blog ...uh tôi biết, blog có từ thời xưa ..nhưng thiệt tình lâu nay tôi cũng có ý định làm 1 trang cho oai, nhưng tìm hoài hong thấy cái template nào như ý, tự sáng tác ra thì tôi lười, có khi lại chẳng như ý !

Chợt thấy bạn có trang blog khá thú vi, tôi cũng vào sign up thử, hoá ra  nó là của tụi google, vậy mà nào giờ tôi hong biết , khờ ghê !

Gặp bạn già tôi khoe :

- Anh nè, em mới làm cái blog ! Nghía đi !

Bạn già thấy ghét, nói với tôi :

- Trời ạ ! Tận bây giờ cô mới làm blog à ! Nè vào xem của tôi đi !

Bạn già thảy cho tôi một cái link, tôi mò vào ...! Lắc đầu bảo :

- Trời ! Vậy mà anh cũng bảo là blog à! Em có thấy anh viết gì, ngoài cái khung !

Bạn già cười ngất bảo :

- Vậy đó ! Nhưng cô có thấy con sẻ của tôi oai hong !

- Ủa, hong phải con thần điêu của Quách Tỉnh sao ?
- Quách Tỉnh khờ cỡ như cô, ai thèm chơi !

Mèn ! Đúng là bạn già khó tính ! Gặp là chê hong ngần ngại . Thôi thì tôi từ nay ngày ngày ....gom đời lại một khúc xem sao .., bởi vì chiếc máy này của tôi, ngoài việc copy và paste ra, nó không còn có công dụng gì nữa cả ....nghe có thảm lắm không ? Tôi thì tự dưng thấy mình như đang hoạn nạn ấy . Hy vọng chiếc máy vi tính trong mong ước của tôi sẽ xuất hiện một ngày rất nhanh ! Nếu không tôi mà hết mê nét thì ....lại đi mê cái khác, tốn kém mất công á !

diên vỹ
jan. 25, 2013




đời thường




Không biết đến tận thế kỷ nào tôi mới có thể vác về nhà cái máy như ý đây ! Thôi thì tạm ghi lại cuộc đời qua cái máy củ kỷ vậy ...!

 




danh ngôn tình yêu - 001